Make your own free website on Tripod.com

uyenhitrang2.jpg

 

Home
Hong Vu Lan Nhi
Lien Khuc Tinh Tho
Trang Tho
Ngam Ta
Truyen Ngan
Trang Nhat Ky Roi
La Thu Mau Tim
Truyen Dai
Trang Noi Ket
Hinh Anh
Muc Luc Tho

 

Con Đường Không Định

Hồng vũ Lan Nhi

 

Chương 1


Chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu rồi, tôi đă thầm nhủ với chính ḿnh :
-- Này, Hoàng Giang Phong, mày nhớ nhé .Mày đă 56 tuổi .Cái tuổi về chiều .Cái tuổi của huởng thụ , sau bao nhiêu năm làm ăn vất vả, cực nhọc ...Thế nhưng , lúc này, mày lại đang là kẻ không gia đ́nh, không nhà cửa .Mày đă bị vợ đuổi ra khỏi nhà .Mày đang ở thuê một căn pḥng nhỏ tại thành phố Garden Grove này .Hăy cố gắng giữ ǵn đừng bê tha, đừng trác táng nhé ...

Tôi tuy uống bia như hũ ch́m, nhưng không bao giờ bị say .Có điều, càng uống , lại càng cảm thấy buồn khổ , v́ những nỗi đau trong ḷng mà không thể nói ra đuợc .

Tôi đă nhiều đêm suy nghĩ .Suy nghĩ hoài mà vẫn không t́m ra đuợc lư do tại sao nguời vợ đầu ấp tay gối trong 30 năm , lại bỏ tôi .Tại sao Bích Thuỷ đuổi tôi, mà không cho tôi biết lư do .Ừ, lư do th́ nhiều lắm .Nhưng , ít ra, nàng cũng phải nói cho tôi biết v́ sao chứ .Quan ṭa có kết tội phạm nhân , cũng phải kể những điều mà tội nhân đă phạm .Tôi đâu phải là cái thằng đàn ông không kiếm ra tiền ở cái đất Mỹ này ? Cũng chẳng phải tôi đă không mua cho năng nhà cao, xe đẹp , để nàng phải thua kém bạn bè .Căn nhà mà Bích Thủy cùng 4 đứa con tôi đang sống bây giờ tại Fountain Valley, 2 tầng lầu, 4 pḥng ngủ, rộng tới 2800 Sqft , đâu phải ít tiền ? Cái Lexus 400 màu đen mà nàng đang lái bây giờ, cũng mới mua cách đây 2 năm .Vậy th́ nàng muốn ǵ ?Thật t́nh tôi không hiểu nàng muốn ǵ .Đàn bà thật khó hiểu .Có lẽ Bích Thủy của tôi lại c̣n khó hiểu hơn ...

Thế mà chúng tôi cũng đă xa nhau đuợc 9 tháng rồi .Tôi nhớ nhất cái ngày tôi xách vài bộ áo quần ra khỏi nhà, sau một trận căi vă .Lúc đầu chỉ là b́nh thuờng như mọi khi ...Một cái khăn tắm để không ngay ngắn .Áo quần vất bừa băi trên giuờng , bắt nàng phải thu dọn hoài .Nàng vừa thu dọn , vừa la mắng nhè nhẹ vừa đủ cho tôi nghe ...Tôi c̣n vui mừng hớn hở ra đi , v́ nghĩ đuợc một đêm bù khú với thằng bạn thân cũng đang sống cu ki một ḿnh ở cái nhà housing ở đuờng Warner .Nhưng , khi tôi trở về nhà sau khi đi làm về, th́ Bích Thủy đă nghiêm mặt, gằn giọng :
--Tôi muốn Anh hăy dọn ra khỏi nhà tôi ngay lập tức .
A, nàng đang gây chiến bằng cách xưng Tôi với tôi, điều mà từ truớc đến giờ chưa hề xảy ra .
V́ tự ái , tôi lên lầu lấy cái valise nhỏ , xếp vài bộ áo quần cần thiết, và những dụng cụ như cạo râu , khăn mặt, bàn chải đánh răng ...rồi ra đi , với cơn tức giận , đang ào ạt nổi dậy trong tôi .Tôi lại chỉ biết đến nhà Tuấn , thằng bạn thân của tôi mà thôi .Tôi chặc luỡi , th́ cứ đến đâu hay đến đó .Rồi cuời khẩy khi nghĩ đến hiện tại , ḿnh là kẻ vô gia cư .

Tuấn đă t́m cho tôi đuợc căn apt 1 pḥng ngủ này tại thành phố Garden Grove .Trong khi tôi ở sở, Tuấn đă mua dùm tôi cái giuờng 1 nguời, nệm , và khăn trải giuờng v.v...Nh́n căn pḥng thiếu đồ đạc, thiếu sự tŕnh bày thẩm mỹ, bất giác tôi thở dài .H́nh bóng Bích Thủy lờ mờ hiện ra, rồi cứ mỗi lúc mỗi rơ dần ...

Tôi nhớ lại tôi, nhớ lại cái thời của mấy chục năm về truớc .Tôi, Hoàng Giang Phong , cũng là một thằng cao ráo đẹp trai, có giọng nói trầm , có giọng hát ấm .Biết đàn Guitare, và khiêu vũ khá giỏi .Lúc ấy tôi đang học lớp dệ Nhất Khoa Học Thực Nghiệm Chu Văn An .Tuơng lai sáng lạn huy hoàng, của một sinh viên truờng thuốc .Tôi sẽ là một Bác sĩ giống như ông bác ruột, của tôi .Nếu không mắc kẹt vào lứa tuổi động viên, bố mẹ tôi c̣n dự định cho tôi du học Mỹ Quốc nữa .Tôi là trai lớn trong một gia đ́nh có 2 trai 1 gái .Hoàng Quỳnh Châu, cô em gái út rất liến láu , đang học đệ Tứ truờng Trưng Vuơng , gần sở thú .Nó bắt tôi chiều chuộng nó đủ thứ với nhiều lư do ...
-- Nó kể ra, nào là gái Út trong gia đ́nh có 2 ông anh , mà tính con gái lại thích nhơng nhẽo ...nào là anh trai phải chiều em gái ...nào là , h́nh như anh Phong có thích chút chút bạn cùng lớp của nó , nên ...


Thực ra, Anh trai chiều em gái, lại là em gái duy nhất trong gia đ́nh , th́ cũng đúng thôi .Có điều , con bé này tinh thật .Nó làm tôi cũng hơi xấu hổ một tí , một tí thôi .Như nguời ăn vụng, nh́n quanh không thấy một ai, tuởng sẽ chẳng ai biết, bất ngờ có nguời bắt gặp tại trận .C̣n ǵ quê cho bằng !

Mấy cô bạn của nó vẫn thuờng dến chơi nhà , tôi thấy có Phuợng Trinh , Tú Quyên , Bạch Mai, Linh Phuợng ...Cô nào cũng xinh xinh và dễ thuơng ở lứa tuổi đôi tám .Có lẽ tôi để ư đến Linh Phuợng v́ nàng có đôi mắt tṛn to, đen láy , và nụ cuời thật tuơi, thật hồn nhiên .Tôi thích cái hồn nhiên của Phuợng .Thích cái không kiểu cách như các cô gái đẹp khác .Và nhất là Phuợng hiền lành , ít nói .Chả bù con em gái của tôi , nó như chim Yến ríu rít suốt ngày .Nhưng tôi cũng mới chỉ để ư đến Phuợng thôi .Có thể tại một hôm, tôi hỏi con em gái Quỳnh Châu của tôi về Phuợng, về tuổi tác, về nhà ở của nàng ...th́ con em gái đanh dá của tôi đă hứ một tiếng thật dài, rồi mặt nó vênh lên :
- Bộ hỏi khơi khơi như vậy là xong sao ?Phải vài chầu bánh tôm, vài chầu thịt ḅ khô, vài chầu kem , vài chầu ...
-Sao mày đ̣i nhiều "chầu" thế ?
Tôi vội cắt ngang, không để cho đối phuơng hăm dọa miền đất nuớc thanh b́nh là túi tiền của ḿnh, mà lại dồn kẻ địch vào góc rừng âm u , đánh vào túi tiền của địch thủ :
-Này , coi chừng, tao cũng bắt thằng Gia Huy phải bao vài chầu ciné , vài chầu phở Paster , vài chầu Givral , vài chầu Brodard...

Đối phuơng chắc cảm thấy thua, nên vội khoát khoát tay , miệng chu dài ra :
- thôi, thôi, đủ rồi .Anh c̣n đ̣i hỏi nhiều hơn Em nữa .
- a ha, có đứa xót túi tiền cho nguời dưng khác họ , chẳng nọ th́ kia a ha ...
Mặt nó lúc nào cũng vênh vênh như vậy , dù thua hay thắng .Tôi nghĩ mà tội nghiệp cho thằng bạn thân Gia Huy của tôi .
Truớc khi rút lui có trật tự , nó c̣n lôi trong cặp ra , vất vào ḷng tôi , mấy gói ô mai me chua chua ngọt ngọt , và phán :
-Này đó, của mấy con bạn em gửi cho Anh ...
Tôi cũng chẳng chịu thua :
-thôi đừng xạo , mày !Của thằng Gia Huy cho, mày ăn không hết , vất cho tao, c̣n đổ hô cho mấy cô bạn ...

Quỳnh Châu hóm hỉnh cuời , Vẫn cái giọng hứ dài , rồi mặt vênh lên, ra khỏi pḥng tôi .

Anh em chúng tôi vẫn thuờng nói chuyện với nhau như vậy đó .Thằng em giữa Hoàng Phong Linh, th́ chỉ là cái gạch nối , thêm thắt bên này , xúi bẩy bên kia, để cuời mà thôi .Tội cứ bảo Linh là trọng tài giữa tôi và Quỳnh Châu trong những vụ đấu khẩu vui vui, về bạn nó và bạn tôi mà thôi .

OOO

Trong lớp , có 4 đứa thuờng đến nhà tôi để học chung .Chỉ v́, Bố Mẹ tôi rất dễ tính , lại xuề xoà với bạn của các con .Nhà Bố Mẹ tôi ở , lại khá rộng , nằm trên đuờng Phan Đ́nh Phùng .Có cây cao bóng mát, khiến cho mảnh vuờn phía truớc nhà lúc nào cũng xum xuê nở hoa thơm ngát .Cây Ngọc Lan góc vuờn tỏa huơng ngào ngạt .Những cây hoa nhài trắng nằm ép ḿnh duới khung cửa sổ , cũng theo gió nhẹ đưa huơng .Những viên gạch đỏ đuợc xếp theo viền chung quanh vuờn, làm thành lối đi .Chậu hoa Mai Tứ Quí, để ở giữa vuờn, sáng nào cũng đuợc Mẹ tôi chăm sóc tuới bón , bắt sâu ...để bù lại , cây Mai cũng cho những bông vàng khoe sắc duới nắng bốn mùa . .Rồi tôi lại c̣n đuợc nh́n những nụ đo đỏ , mà tôi thực t́nh không nhớ rơ là nụ, truớc khi nở hoa hay là hột sau khi đă nở hoa rồi .Tôi có đế ư ǵ đến hoa với trái .Vi thế, vuờn đàng sau, tôi chỉ biết là rất rộng , Mẹ tôi và chị nguời làm đă trồng những rau thơm, tía tô, húng, ớt ...hoặc mấy cây leo như muớp đắng, muớp huơng .C̣n chung quanh vuờn, như làm hàng rào, Bố tôi đă trồng những cây ăn trái như dừa xiêm, vú sữa, bao bọc bức tuờng , chắc là để chặn kẻ gian manh tà ư ...

Pḥng tôi ở trên lầu, nh́n ra vuờn sau .Cho nên, khi các bạn tôi đến, chỉ cần mở cánh cửa bên cạnh vuờn, qua nhà để xe, leo cầu thang, là lên thẳng pḥng tôi .

Xét cho cùng, 4 đứa tụi tôi cũng lạ .Tính t́nh chẳng đứa nào giống đứa nào .

Gia Huy th́ hiền lành , nhưng lại rất đa t́nh .Mộng Long th́ nhát như cáy ngày , có lẽ v́ thế mà học lại rất giỏi .Cả ngày chỉ chúi đầu vào sách vở th́ không giỏi sao đuợc ? Trái lại , thằng Thế Khanh th́ khỏi nói .Mồm mép lúc nào cũng như cái tôm cái tép , ăn nói th́ dẻo kẹo , hèn chi chả có lắm cô mê !C̣n tôi, Hoàng Giang Phong th́ ở giữa , không quá nhút nhát như thằng Long, lại cũng không ăn nói khéo léo như thằng Khanh , nên không duợc có số đào hoa như hắn .Và, cũng chẳng đuợc tiếng hiền lành như thằng Huy .

Đối với Bố Mẹ tôi, chỉ cần nh́n thấy 4 thằng con trai cao ráo, khoẻ mạnh, tạm gọi là đẹp trai, mà lại chịu khó học hành, th́ các cụ c̣n có niềm vui nào to hơn thế nữa đâu .Cho nên, bất kỳ nh́n thấy đứa nào trong nhà, các cụ đều khen không tiếc lời .Cái thằng Khanh là đuợc ḷng các cụ nhất, v́ nó khéo nói lắm .Các cụ c̣n mê huống chi là các cô nữ sinh thơ ngây .Tuy nhiên, nó lại tỏ ra rất đứng đắn và dễ thuơng với mấy cô bạn của Quỳnh Châu .Tôi cũng không biết, đó là ḷng thành của nó hay lại đ̣n phép , kiểu -nếu ta chạy đuổi theo bóng ái t́nh, th́ ái t́nh chạy .C̣n như ta chạy, th́ nó duổi theo... " Tôi cũng chẳng dư th́ giờ để mà nghĩ ngợi, t́m hiểu vớ vẩn , chuyện không phải của ḿnh .Tôi học làm sao cho đỗ cái Tú 2 , để khỏi phải đi lính mà thôi .Mà ở tuổi chúng tôi trong thời chiến tranh th́ tâm trạng của trai thời loạn, đứa nào chả nghĩ như vây. Câu hát trên đầu môi đầu mép mọi nguời lúc ây, nghe tuy châm biếm, nhưng lại rất thực tế

Rớt Tú Tài Anh đi hạ sĩ

Có lẽ v́ thế mà 4 đứa chúng tôi đă cố gắng dùi mài kinh sử đề chờ kịp khoa ...

Tội nghiệp Bố Mẹ tôi quá đi.Các cụ lo lắng cho những sĩ tử tuơng lai hơi nhiều.Mẹ tôi đă bảo chị nguời làm nấu chè, là món tôi thích , khi th́ chè đậu xanh, khi th́ đậu đen , để rồi trưa nào, chi Ba cũng khệ nệ bưng lên cả chục bát chè với câu nói không thay đổi :
- Các Cụ nói để mời các cậu dùng cho mát ruột để học .

Cũng phải công nhận , đang buồn ngủ, có bát chè đậu xanh hay đậu đen lạnh mà ăn, th́ c̣n ǵ bằng .Thế nên, nếu có gặp Mẹ tôi, chúng nó cũng biết nói cám ơn , khiến Mẹ tôi cuời khoái chí .

- Các cậu học xong, khi nào thành tài, đừng quên chúng tôi nhé .

Cả bằng ấy cái miệng nhao nhao lên phản đối .Không khí vui nhộn trong chốc lát cũng làm cho cơn buồn ngủ qua đi dễ dàng .
Chúng tôi nghỉ giái trí trong khoảng 1 giờ.Đứa nghe nhạc cassette , hoặc b́nh luận về tin tức thời sự nóng bỏng vừa nghe đuợc ở Radio .Tôi mang đàn Guitare đánh vài bản nhạc t́nh .Bài "Bao Giờ Biết Tuơng Tư "H́nh ảnh Phuợng lại thoáng qua trong trí tôi với đôi mắt tṛn đen, với nụ cuời tuơi ...Lại cái thằng Khanh lên tiếng :
- Cần ǵ phải hỏi nũa, Bây Giờ Biết Tuơng Tư rồi đó .
Rồi nhát như cáy ngày cũng lại phụ họa :
- Ai vậy mày ?
- Nàng áo vàng đó .
Rồi tất cả tụi nó đồng cất tiếng đọc thơ Nguyên Sa " Áo nàng vàng, ta về yêu hoa cúc ..."
Tôi cuời to, v́ biết tụi nó đă đoán lầm .Chẳng là, cách đây chừng tuần lễ, khi t́nh cờ bọn tôi xuống vuờn chơi, nghỉ giải lao, cũng như hôm nay, th́ bọn bạn của Quỳnh Châu đến .Chúng nó vừa thi xong th́ phải .V́ tôi nghe đuợc mẹ tôi nói :
-Nếu Ngũ Long Công Chúa mà đỗ hết kỳ này , Bác đây sẽ tổ chức một tiệc lớn để ăn khao .
-Con sẽ là dân thu dọn bàn ăn, Châu muốn sai làm ǵ cũng đuợc
- Miền là đừng làm biếng .
Quỳnh Châu hóm hỉnh đáp lại và nh́n Gia Huy với ánh mắt tŕu mến .

Trong khi đó , Phuợng Trinh, nguời con gái mặc áo vàng đang loay hoay lấy bánh ngọt để mời chúng tôi .V́ lẽ đó tôi mới đến bên Phuợng Trinh , cám ơn sự lo lắng chu đáo , và hỏi chuyện nàng .Hai đứa tôi nói chuyện cũng khá lâu với nhau .Từ đó tụi bạn đă tuởng là tôi yêu Phuợng Trinh .Nếu ông Trời cho phép thần thông tốc đạt, để tôi chạy như bay đến nhà Linh Phuợng, hỏi nàng tại sao trưa nay không đến để tôi mong, và có chút nhớ nhớ rồi đó !

Rồi chúng tôi lên pḥng, để tiếp tục sách vở


Hôm nay, cuối tuần, Khanh và Long, bận việc không đến nhà tôi học như mọi khi.Long có thể bận chuyện nhà, nhưng Khanh th́ tôi đoán lại có "em nào mới" chăng ? Thực th́ Khanh cũng chẳng bao giờ dấu những chuyện về em này em nọ .Nhưng hắn chỉ kể,  sau khi đi chơi về rồi, mới thành thật khai báo mà thôi.Tôi quí cái tính rất dễ thuơng của Khanh, là không khi nào mở miệng chê phụ nữ, nhất là những nguời đă từng một thời có dính líu -dù là một chút-t́nh cảm với hắn .Hắn lại c̣n luôn luôn nhận lỗi về ḿnh .Chẳng bao giờ tôi quên câu tuyên bố bất hủ của Khanh, trong lúc vui chuyện " Ai bỏ Ta th́ bỏ, Ta chả bỏ ai " Thật vậy , Khanh không giận cô gái nào cả .Nhiều khi, chính tôi lại giận dùm, thế mới buồn cuời .Chỉ v́ có một lần , Khanh bỏ hẹn với tụi tôi, th́ cũng chỉ là đi đàn đúm thôi, để giữ lời hẹn với một cô bạn gái đă quen từ lâu .Giữ lời hẹn với bạn gái , là điều quá tốt, nếu sau đó, Khanh không thở ra khi chúng tôi túm vào trêu hắn .
- Có ǵ đâu , nàng buồn, cần có nguời đưa đi đây đó cho khuây khoả thôi .
- Thế khi vui, không có mày chứ ǵ ?
- Ừ, bạn bè thôi mà .
- Bạn ǵ kỳ vậy ? Lợi dụng mày th́ có .
- Cái đó là không có tao rồi .
Mỗi đứa xía vào một câu, mà Khanh cũng tỉnh bơ, coi như tụi tôi đang nói chuyện về nguời nào đó vắng mặt .

Thiếu 2 thằng bạn, tôi cũng cảm thấy trống vắng , như khi thiếu tiếng líu lo của con em gái đanh đá của tôi vây. Gia Huy, th́ chẳng vắng mặt bao giờ .Thừa cơ hội không có những buổi học chung, nó lại t́m cớ rủ Quỳnh Châu đi mua dùm cái này , ngắm hộ cái kia, lấy cớ, nhà không có em gái , mà chỉ có mấy bà chị lớn đă lấy chồng, con cái đùm đề, nên không tiện nhờ vả .Dù nó có đánh bóng câu chuyện đến đâu đi nữa, th́ với tôi, cùng là con trai cả, tôi thừa biết ư nó chứ .Qua mặt tôi thế nào đuợc !

Tuy vậy, chiều nay tôi lại thầm cám ơn nó đă không có mặt lúc này .Tôi chẳng hiểu là tôi nhớ cái liến láu của Quỳnh Châu, hay nhớ đến những liên hệ với cô em gái, trong lúc chiều về trong trống vắng,  lặng lẽ như chiều nay .Tôi mâu thuẫn trong ư nghĩ.Phần sợ sự im lặng, đồng thời lại cũng thích đuợc một ḿnh để tự do suy nghĩ .Tôi thấy ḷng nhớ nhung điều ǵ đó, không rơ rệt .Có lúc tôi nhớ đến màu áo vàng, mà tụi nó đă trêu tuần truớc .Tôi cũng h́nh dung ra đuợc khuôn mặt hơi tṛn của Phuợng Trinh, với làn da mịn trắng, có gân xanh .Những câu nói dễ thuơng, nhưng có chút giữ kẽ, chứ không hồn nhiên như Linh Phuợng .Thế rồi, tôi lại nhớ đến nguời con gái có đôi mắt to tṛn đen láy .H́nh như tôi nghĩ đến Phuợng, với nỗi vui nhè nhẹ trong ḷng .Tôi gạt ngay ư nghĩ thiên vị giữa Phuợng Trinh và Linh Phuợng, bằng cách, nghĩ đến Bạch Mai .Nhưng, với Bạch Mai , ư nghĩ của tôi hoàn toàn dừng lại ở cuơng vị nguời em gái dễ thuơng, chẳng khác ǵ t́nh cảm của nguời anh .

Tôi định xuống duới nhà , lại thôi , v́ cảm thấy h́nh như trong nhà đang bao phủ một sự lặng lẽ đến lạnh nguời .Bố Mẹ tôi đến thăm nguời bác dau , với Gia Huy và Quỳnh Châu, từ khoảng xế trưa, mà bây giờ đă hơn 4 giờ, vẫn chưa về .Hoàng Phong Linh th́ cũng đi chơi từ sáng .Tôi vặn nhạc nghe cho đỡ trống vắng , và ngạc nhiên thấy ḿnh đă ở nhà cả một ngày Chủ Nhật .Bỗng nhiên, trong ḷng nổi lên sự ao uớc, gia' có sự hiện diện thật bất ngờ của Linh Phuợng lúc này .Hay là , nàng gọi điện thoại hỏi thăm về Quỳnh Châu ...Nếu đuợc nghe tiếng nói của Phuợng lúc này, ḷng tôi chắc hẳn sẽ vui mừng lắm .

Với ư nghĩ đó,  tôi biết t́nh cảm của tôi đang nghiêng về phía Linh Phuợng nhiều hơn Phuợng Trinh .Nếu có ai, cắc cớ hỏi tôi v́ sao, lại có sự thiên lệch như vậy,  tôi cũng đành chịu thua, mà không thể cắt nghĩa đuợc .A, lúc này tôi mới nhớ đến phần triết học , mà tôi đă học qua .Câu nói của Pascal " le coeur a des raisons, que la raison ne connait pas " thật đúng là con tim có những lư lẽ riêng của nó, mà lư trí không thể hiểu được .Chí lư thay!

Ư nghĩ của tôi lại chạy qua phần Quỳnh Châu và Gia Huy .Tôi cũng chẳng hiểu, Gia Huy đă để ư đến em gái tôi từ bao giờ .Tôi mang máng nhớ lại , những buổi tối , theo lệnh của Bố tôi , Quỳnh Châu đă đều đặn bưng lên pḥng 4 ly cà phê đen đặc, do Bố tôi tự tay pha, để chúng tôi thức mà học .Phần Gia Huy, th́ mỗi lần đến học chung, nó đều mang, khi th́ ô mai mơ chua ngọt, khi th́ bánh đậu xanh Hải Duơng , hay bánh khảo ...bảo là thuởng công cho Quỳnh Châu đă "vất vả" mang cà phê lên cho các ông anh .Nói là các ông anh, mà lại chỉ có một ông anh thuởng thôi, th́ cũng đáng nghi lắm nhỉ .

Với tôi, th́ cô em gái lư lắc, và có vẻ hơi hơi dữ một tí đó, mà gặp đuợc một nguời hiền lành, dễ thuơng như Gia Huy th́ cũng đuợc rồi .H́nh như cứ nguời phe hiền, th́ lại thích đánh đu với nguời phe đối nghịch .Ư nghĩ đó của tôi chẳng biết có đúng không .Nhưng tôi nhận xét phần đông là như vậy .Bố tôi chả hiền lành hơn Mẹ tôi là ǵ ? Và có như vậy th́ gia đ́nh mới hạnh phúc .Nói như thế, là tôi biết, nếu Gia Huy và Quỳnh Châu lấy nhau, chúng nó sẽ hạnh phúc .Gia đ́nh Huy thuộc thành phần xuất nhập cảng vải, phân phôi vái cho toàn chợ B́nh Tây .Hai gia đ́nh có thông gia với nhau, cũng môn đăng hộ đối .C̣n tôi ? Thật không giống truờng hợp của Bố Mẹ hay của Huy, Châu .Phuợng th́ ít nói, hiền lành thật, nhưng tôi có nhiều lời nhiều điều như Khanh đâu .Chả lẽ tôi và Phuợng lại ngoại lệ của trời ? H́nh như Mẹ tôi cũng thích Phuợng , cho nên, bà hay nhắc tên Phuợng với tôi .Nào là :
-Phuợng nó hiền lành, ngoan ngoăn đấy chứ .Lại cũng đảm đang nữa .Lấy nó làm vợ , là không phải lo ǵ, ngoài việc lo kiếm tiền .
-Gia đ́nh của nó cũng thuộc loại danh giá .
-Phuợng mà xong Tú Tài toàn phần , th́ cậu cũng là sinh viên truờng thuốc năm thứ Tư, phải không ?
Tuy không trả lời Mẹ, nhưng tôi lại phục sự nhận xét rất xác đáng của bà .Tôi tự nhủ, để Phuợng học xong Tú Tài , lúc ấy cũng chưa muộn .Đi đâu mà vội ?

ooo


Trời Saigon vào giữa tháng Sáu, nóng như thiêu như đốt.Trong pḥng, quạt trần quay tít như chong chóng , cộng thêm cái quạt nhỏ để duới bàn học, cũng quay đi quay lại không ngừng , mà 4 đứa chúng tôi vẫn phải vật lộn với cái nóng nung nguời .Nóng đến độ , đứa nào cũng phải cởi trần , chỉ mặc độc nhất cái quần đùi mà thôi .Mồ hôi vẫn rịn ra ở trán, rồi từng giọt lăn từ thái duơng, chảy xuống má, xuống cằm .Trưa nay, trời lại không có gió, càng làm cho không khí thêm oi nồng, khó chịu .Nh́n mấy bát chè đậu xanh , chị Ba vừa đem lên , bọn tôi chẳng đứa nào nghĩ đến ăn .
- Nóng quá .Nóng quá .
Miệng than, tay Huy mở toang cửa sổ nh́n ra vuờn, và c̣n mở thêm cánh cửa lớn thông ra phía balcon, để đón chút gió trời !H́nh như Huy cảm thấy dễ chịu hơn, nên rủ mọi nguời, ra ngồi nh́n nắng gắt ban trưa
, chờ gió .Hắn kéo ghế ra ngồi , bưng một chén chè, vừa đợi gió,  vừa ăn .Tôi cũng bắt chuớc , mang một cái ghế đẩu ra ngồi cạnh .Tôi hỏi vọng vào pḥng,
- Khanh ơi, mày học thuộc đến bài nào rồi, th́ "giảng" to lên cho tụi tao nghe nhờ với .Nóng quá, không muốn cầm đến quyển sách nữa .
- Chắc nó đang học đến bài Tim có mấy ngăn ?
Cả bọn cuời ồ tán thuởng câu nói có duyên của Long .Long đuợc thể tiến luôn sang Huy , vừa nh́n Huy , vừa trêu :
- Tao biết Tim thằng Huy chỉ có một ngăn thôi à .
Mọi nguời nh́n Huy cuời .Huy không tha,  háy háy cái mắt sang phía Long :
- Tụi bây không biết Tim thằng Long là Tim đặc như kẹo mạch nha sao .
- H́nh như là Tim sắt nữa ấy chứ .Phong chêm vào .
Thế là cả bọn lại cuời ré lên .Chúng tôi cứ trêu chọc nhau như vậy, mà chẳng đứa nào để tâm giận .Tôi gọi Long và Khanh ra đây tán gẫu cho qua cái nóng ban trưa này .Long đáp lời gọi sông núi của tôi .Nó kéo ghế ngồi đối diện với Huy .C̣n lại một chỗ ở phía sau lưng tôi, chắc nó dành cho Khanh .Khanh uể oải đứng lên, vuơn vai, định đi ra chỗ tụi Huy, chẳng hiểu nghĩ sao, nó lại nằm xuống giường gần đấy .Lấy hai tay làm gối, rồi mở mắt tháo láo nh́n chiếc quạt trần đang quay tít như con vụ .Con vụ ! Hai tiếng đó gợi nhớ trong Khanh đến tuổi thơ khi ở Hà Nội .Nhà ở Cao Đắc Minh, gần chùa Giám .Khanh thuờng cùng với bé Lan, con bà Phán Thân, bên cạnh nhà, hết chơi đi trốn đi t́m lại đổi sang chơi đáo, chơi quay con vụ .Bé Lan phục hắn lắm v́ hắn biết cách quay sợi dây đều quanh con vụ, rồi khéo léo tung con vụ ra xa, nuơng theo chiều quay của con vụ, mà rút sợi dây về, làm sao cho con vụ vẫn quay tít trên cái đinh to , như khi bé Lan co một chân xoay nguời, làm áo đầm xoè ra như cánh buớm.Con vụ càng quay lâu bao nhiêu, th́ Khanh càng đuợc phục là tài giỏi bấy nhiêu .

Gọi là bé Lan, thực ra, Lan chỉ thua Khanh có 2 tuổi .Lan lên 8 .Khanh vừa chẵn 10 .Khuôn mặt của Lan tṛn, da trắng, đôi mắt tinh nghịch,  long lanh trong sáng ...Lan lại không biết yểu điệu thục nữ, mà bảo giống như một thằng con trai, th́ cũng tội nghiệp .Phải nói là Lan không dịu hiền như con gái th́ dúng hơn.Chơi với Lan, Khanh thấy thoải mái dễ chịu .Nhưng Lan cũng c̣n sót lại đức tính con gái ở chỗ hay giận hờn .Hôm nào Lan rủ Khanh chơi quay con vụ , mà Khanh lắc đầu từ chối , là Lan quay phắt đi, rồi hứ, rồi nguưt, rồi ...không thèm chơi với Khanh nữa ...

Khanh bỗng nghĩ đến Quỳnh Châu .H́nh ảnh Lan khi bé, và h́nh ảnh Quỳnh Châu bây giờ, có ǵ đó liên hệ với nhau không ? Có phải v́ h́nh ảnh của tuổi thơ, mà khi thoạt gặp Quỳnh Châu , lần đầu Khanh theo Phong về nhà, đă làm Khanh có cảm t́nh ngay với Quỳnh Châu không ? Cũng mái tóc ngắn, cũng đôi mắt láo liên, tinh nghịch , và nhất là đôi môi hơi dầy, trông "khiêu khích " làm sao , có cái ǵ đó thân quen trong Khanh .Và cảm t́nh của Khanh cứ tăng theo với những lần đến học chung tại nhà Phong .Khanh đang có sự rộn ră trong ḷng, mỗi lần buớc đến gần chiếc cổng sắt đen ở duờng Phan Đ́nh Phùng, rồi đuợc nh́n thấy khuôn mặt dễ thuơng đi ra mở cổng cho Khanh...Nhất là lúc Quỳnh Châu mặc bộ áo màu hồng, quần ngắn tới nửa ống chân, có ren túm lại, bó sát đôi chân thon dài, trong khi cái áo trên th́ rộng xoè ra như cánh của con công .Tay áo th́ sát tới nách Tôi ngắm mà thấy ḷng chùng xuống v́...nàng đẹp quá ! .Khanh đang thầm nhớ trộm yêu như vậy , th́ khám phá ra , thằng bạn đang học chung với Khanh, cũng cùng tâm trạng .Chẳng hiểu nó có nh́n thấy vẻ si mê dại khờ của Khanh không, mà nó đi một buớc đánh gục địch thủ .Nó mua những hộp bánh Bisquit tây ở tiệm bánh nổi tiếng Thái Thạch trên đuờng Catinat biếu Bố Mẹ nàng .Rồi thỉnh thoảng lại mời cả nhà đi uống nuớc ở Givral .Hai Bác không đi, th́ đă có Phong Linh, Quỳnh Châu, đôi khi thêm nguời bạn của Quỳnh Châu nữa .Khanh biết thân phận ḿnh, làm sao sánh đuợc với Huy, con nhà buôn bán lớn có tiếng ở thành phố Saigon này .Thế là Khanh, đành âm thầm rút lui bằng cách đóng vai nguời anh, như Giang Phong với cô em gái Quỳnh Châu .

Hôm nay, không phải là ngày hẹn nhau học chung , nhưng Khanh lại muốn ghé Phan Đ́nh Phùng, muốn nh́n lại cổng sắt đen, muốn nh́n lại dáng dấp của bé Lan ngày thơ .Nguời ra mở cổng , không phải là Quỳnh Châu, mà là chị Ba, nguời giúp việc .Nh́n thấy Khanh, chị đi nhanh ra cổng, rồi ríu rít hỏi thăm sao cả tuần nay không thấy "cậu" lại học ?Khanh cuời vui , cho biết bận việc, và cũng mệt nữa .

Hai bác cũng tỏ lộ sự vui mừng, đón Khanh ở cửa ra vào, và cũng như chị Ba, thắc mắc về sự vắng mặt cả tuần của Khanh.Khanh vui, v́ vẫn t́m lại đuọc sự thuơng mến như trong gia đ́nh .Hai Bác đă thuơng Khanh hơn, khi biết hoàn cảnh của Khanh .Không mồ côi, nhưng đă phải tự lập sống một ḿnh , và đă xa Bố Mẹ ngay từ thuở mới 15 tuổi đầu .Với tuổi đó, nếu không có sự cắt đôi đất nuớc, th́ Khanh cũng là đứa con trai sống trong sự giàu có của Bố Mẹ với mấy trăm mẫu ruộng thẳng cánh c̣ bay của làng Phủ Lư .

Tuy Quê Nội tại Phủ Lư, nhưng gia đ́nh Khanh lại sống ở Hà Nội .Phủ Lư chỉ c̣n lờ mờ trong trí nhớ non nớt của Khanh.

Khanh vào Saigon với gia đ́nh Bác Phán Trác .Theo dự định, Bố Mẹ Khanh sẽ vào sau, v́ c̣n muốn dàn xếp vài câu chuyện .Gia đ́nh bác là Công Chức, nên Bác đuợc đi bằng tàu bay truớc .Nhưng rồi, v́ lẽ ǵ Khanh không rơ, gia đ́nh Khanh đă kẹt lại .Khanh vẫn đuợc 2 bác cho đi học ở truờng CVA, với 2 anh Tuấn và Trụ .Sớm biết hoàn cảnh không may mắn của ḿnh, Khanh đă đi kèm trẻ, để lấy tiền tiêu vặt.Khanh học đệ Ngũ, th́ kèm học tṛ đệ Lục .Và cứ dạy kèm như thế, cho đến bây giờ...Tôi không mộng học Bác Sĩ như Phong, cũng không dám nghĩ đến những ǵ quá xa vời , ngoài tầm tay với.Tôi cố học, để thi vào Không Quân, hoặc Hải Quân , để lo cuộc sống .Có lẽ cũng nhờ kèm tṛ duới ḿnh một lớp , mà tôi lại đâm ra giỏi .

Rồi cũng tại phải ra đời sớm , mà Khanh có vẻ lanh lợi hơn các bạn cũng lớp .Biết nhuờng nhịn, chiều chuộng kẻ khác v.v...V́ thế, Bác Gái có ǵ ngon, cũng để dành riêng cho Khanh , v́ cái mồm cái miệmg của Khanh đă đon đả, chào mời, và biết cách nói chuyện , với những nguời lớn tuổi .Ấy thế, mà Khanh lại thua Huy .Nếu so sánh giữa Khanh và Huy, th́ Khanh làm sao, lọt vào đuợc gia đ́nh nho phong, nền nếp này .Gia đ́nh Phong không giàu nứt đố đổ vách, nhưng có một cuộc sống sung túc,  yên hoà của một mái ấm hạnh phúc toả đầy .Khanh thèm cái hạnh phúc gia đ́nh, thèm có đuợc nguới vợ yêu thuơng lo săn sóc chồng con ...Quỳnh Châu là h́nh ảnh đằm thắm đó .Mỗi tối, Quỳnh Châu vẫn bưng lên một khay 4 ly cà phê cho các anh uống, có sức thức mà học .Ḷng Khanh th́ rộn ràng, nhưng vẻ ngoài th́ lạnh lùng, nghiêm nghị như một ông anh thứ thiệt Không biết Quỳnh Châu, có đọc đuợc nỗi xao xuyến trong tâm hồn Khanh , hay ánh mắt lưu luyến của Khanh nh́n theo bóng dáng Quỳnh Châu, ra khỏi pḥng học của bọn Khanh, mà buớc chân chim, tung tăng nhảy nhót trên nền gạch hoa ?

Hơn nữa, trời cho Khanh có vẻ dáng bề ngoài trông có vẻ ăn chơi .Và rồi hoàn cảnh đưa đẩy , khiến Khanh có cuộc sống phóng túng sớm .Khanh nhớ đến Tùng, là anh trai của gia đ́nh mà Khanh đến kèm Thu học .Chính Tùng đă dạy Khanh nhảy đầm , đă rủ Khanh đi học Guitare , và cũng đă mở đuờng dẫn lối cho Khanh biết "tán gái" trong khi đang học lớp đệ Tam CVA .Đổ lỗi cho Khanh th́ cũng có chút oan .Nhiều khi cũng tại các cô gái nữa chứ .Một con én, sao làm nổi mùa Xuân ? Nếu các cô không nhận lời đi lang thang với con trai chúng tôi, th́ làm sao con trai chúng tôi có cơ hội cầm tay, hôn má ...

Khanh thân với Phong từ hồi học đuợc nửa năm đệ Tam , và cũng đă truyền nghề lại cho Phong , truyền những ǵ Khanh đă học đuợc ở Tùng .V́ thế, ngay cả đối với Phong, Khanh cũng vẫn là nguời ăn chơi, trác táng, hết cô này đến cô khác ...nói ǵ đến các Cụ đă nh́n Khanh không thể là nguời chồng tốt đuợc . Khanh nghĩ Quỳnh Châu lấy Gia Huy là đúng nhất .

Từ khi, biết ḿnh là kẻ bại trần, dù chưa một lần xuất quân , Khanh đă đóng trọn vai tṛ nguời anh.Những lần có sự xuất hiện của Quỳnh Châu , Khanh cứ phải giả vờ chúi mũi vào quyển sách, bất cứ là sách ǵ , hay là vờ nói với bất cứ ai về một chuyện ǵ đó, chẳng đầu, chẳng đuôi, để khỏi phải nh́n khuôn mặt xinh xinh dễ yêu, tuởng là gần gũi , mà lại cũng vời vợi xa cách muôn trùng .Hơn nữa, Khanh cũng không muốn mất đi một t́nh thuơng mến của gia đ́nh Phong, và mất đi một t́nh bạn thân quư với Gia Huy .Tuần vừa qua, vắng mặt , không phải v́ ốm đau hay bận việc, như Khanh đă nói với Phong, mà chính là Khanh muốn đo luờng ḷng ḿnh với t́nh cảm mà chàng đă dành cho Quỳnh Châu .Chàng muốn quên, và tập quên .Buồn thay cho t́nh đời ! V́ thế, sau khi dạy kèm học Thu xong, thấy trời hăy c̣n sớm, chàng đă ghé Phan Đ́nh Phùng bất ngờ là v́ thế .Chàng chỉ tiếc đă không gặp Quỳnh Châu, để xem ḷng ḿnh c̣n xốn xang nhiều không .Hy vọng với thiện chí "quên" của chàng, mọi việc sẽ tốt đẹp .Khanh không muốn Phong nh́n ḿnh với ánh mắt khác .Ánh mắt thuơng hại chẳng hạn , th́ chắc chàng sẽ tủi thân và buồn phiền lắm .Trong đời, chưa bao giờ chàng bị ai coi thuờng, dù chỉ là ánh nh́n , hay là nụ cuời khảy bâng quơ khó chịu .Hàn sĩ đâu phải là điều xấu hổ hay là một điều nhục nhă.Với chàng, chỉ có xấu hổ hay nhục nhă khi nào làm việc ǵ trái với luơng tâm mà thôi.Hơn nữa, chàng chỉ có một ḿnh .Không có ǵ để tiến thân hơn là cái bằng cấp trong xă hội chỉ biết đ̣i hỏi cái mảnh giấy , tuy vô tri nhưng lại đầy quyền lực .V́ thế, t́nh cảm của chàng lúc này cũng phải cố gạt sang một bên .Có một cuộc sống vững, là có thể thực hiện đuợc phần nào điều mơ uớc trong đời .Nếu không, mọi uớc mơ sẽ trở thành vô vọng , có khi c̣n dấn ḿnh xuống bùn sâu, mà không thể nào ngóc đău lên đuợc .

Nghĩ ǵ xa xôi, cái thực tế nhất, là giữa Huy và Khanh , hai đứa cùng đang học thi để thành Tú ông, chưa biết ai đỗ ai truợt , nhưng Gia Huy chỉ hơn chàng về mặt có gia đ́nh hỗ trợ , mà tự nhiên bất chiến bỗng dưng thành .Nếu Bố Mẹ chàng không kẹt lại ở Bắc, hay nếu không có ngày 20 tháng 7 chia đôi đất nuớc, , th́ chàng chưa chắc đă thua Huy .

Nghĩ ngợi lan man măi, Khanh đă dến cổng sắt đen lúc nào không hay .Trong lúc c̣n đang loay hoay với chiếc vespa màu xám cũ, th́ đă có tiếng cánh cửa sắt mở , rồi một bóng hồng tuơi cuời, ríu rít như chim non :
- À há, Kẻ biếng học , hôm nay mới có mặt .
- Vậy có phải phạt không ? Và ai có quyền tha đây ?
- Quỳnh Châu nè .
Tôi nh́n vào đôi mắt tinh nghịch của cô bé Lan ngày xưa, và nhủ thầm, Tim ơi, thôi đừng xao xuyến nhé .Và Khanh bỗng thấy ḷng thanh thản, nhẹ nhàng, như vừa trút bỏ đuợc một gánh nặng đă đè trên vai từ lâu .

OOO


Chuyện đời thật lắm bất ngờ xảy ra .Tại sao nhiều nguời không tin vào số mệnh nhỉ ? Không hẳn là một trăm phần trăm chuyện tôi và Phuợng sẽ thành vợ thành chồng , nhưng nếu không có ngày ăn khao Ngũ Long Công Chúa thi đỗ Trung Học Phổ Thông, th́ liệu đời tôi có cu ki ở lứa tuổi 56 này không nhỉ ?

Bố Mẹ tôi thật vui mừng, khi nghe tin Quỳnh Châu đỗ .Chưa bao giờ Mẹ tôi lên pḥng chúng tôi học , vậy mà trưa nay, khi Quỳnh Châu đi xem bảng về, rồi cái miệng như cái loa, ầm ĩ báo tin vui , th́ Mẹ tôi đă lật đật đi nhanh lên pḥng tôi hớn hở :
- Phong ơi, em con đỗ rồi đó .
Rồi bà vui mừng nói trong hy vọng
- Mong là vài tháng nữa , tôi sẽ có tin vui của các anh nhé .
- Thưa Bác, chúng con xin chia vui với hai Bác .
Thằng Khanh luôn luôn nhanh mồm nhanh miệng như vậy .Mẹ tôi cuời .Khuôn mặt của bà rạng rỡ, tuơi sáng .Tôi chạy lại ôm Mẹ .Mẹ là nguời hạnh phúc nhất trên đời nhé .Có Ngũ Long Công Chúa , rồi lại có Tứ Quí ,  mẹ biết vậy không ? Mẹ tôi gật gật đầu, rồi đi nhanh xuống lầu .

Gia Huy nhanh chân theo mẹ tôi xuống nhà , dĩ nhiên là để gặp Quỳnh Châu .Chỉ c̣n lại ba đứa .Tôi liếc nh́n sang Long, rồi Khanh , đứa nào tôi cũng thấy đang chăm chú đọc sách .Tôi vuơn vai, vẹo ḿnh, rồi đề nghị xuống nhà nghỉ giải lao trong khoảng 1 tiếng đồng hồ .

Tuy mừng với tin Quỳnh Châu đỗ , nhưng tôi lại rất nóng ḷng muốn biết tin tức về Phuợng của tôi ." Phuợng của tôi" nghe sao mà t́nh tứ thế ! .Tôi lẩm bẩm một ḿnh với ư nghĩ vui vui .Bao giờ th́ Phuợng là của tôi nhỉ ? Mà liệu Phuợng có là của tôi không ? Tôi cuời thầm về ư nghĩ trẻ con của ḿnh

Tôi rất muốn hỏi Quỳnh Châu , nhưng lại ngại mọi nguời nghi ngờ này nọ, nên lại thôi .Đúng là có tật giật ḿnh .Và tôi đành câm miệng .Loay hoay măi, tôi mới dám đánh liều hỏi một câu bâng quơ :
- Mẹ hứa khi nào Ngũ Long Công Chúa đỗ, th́ Mẹ sẽ khao lớn , phải vậy không Mẹ ?
- Ừ, Mẹ hứa thế, nhưng hiện giờ mới chỉ biết có Quỳnh Châu, mẹ có hỏi em con, nhưng nó cho biết tụi kia tên vần khác, thi ở truờng khác, hiện giờ chưa biết rơ .Th́ đành chờ vậy .

Mẹ đă trả lời, nhưng câu hỏi trong ḷng tôi vẫn chưa được sáng tỏ .Tôi chỉ muốn biết về Linh Phụơng thôi .Nếu tôi biết nàng thi ở truờng nào, chắc chắn tôi sẽ xách xe chạy đến truờng đó ngay bây giờ .Tôi tự trách ḿnh đă vô ư không hỏi Phuợng về số báo danh của nàng .Tôi biết ḿnh sẽ không tập trung tư tuởng để học đuợc tối nay , mà sẽ c̣n không ngủ đuợc, nếu tôi chưa biết đích xác về cuộc thi đỗ, truợt của nàng .Tối nay, Gia Huy không ngủ lại , lấy cớ phải về để báo tin cho ông bô bà bô biết .Tôi biết thừa , là nó vui quá, không học đuợc .Long th́ đang im lặng chứng minh một bài toán hắc búa ở bàn cuối pḥng.Khanh th́ sách để trên đùi, nhưng mắt th́ lại lang thang ở ngoài trời .Tôi cũng chẳng khác ǵ Khanh.Ḷng tôi cũng đang bồn chồn rối ren, khi nh́n thời gian chậm chạp trôi qua .Tôi hỏi Khanh cốt phá tan cái không khí im lặng này .
- Tao đố mày, áo vàng có đỗ không ?
- Mày đừng lo, chắc chắn đỗ .
- Sao mày dám quả quyết thế ?
- Gia đ́nh mày đang hên mà .
- Ủa, gia đ́nh tao hên, th́ ăn giải ǵ đến nàng áo vàng ?
- Rồi cũng thuộc về gia đ́nh mày thôi .
- Th́ ra thế .
Tôi định cải chính, lại thôi .V́ nếu không , sao tự nhiên lại hỏi về nàng .Tôi thật rắc rối tơ .

Từ đó chúng tôi im lặng .


Lạ ghê, nhóm 4 đứa tôi dang học hăng hái là thế, mà chỉ v́ cái vui dang trong t́nh trạng chờ dợi của mọi nguời nói chung và của Ngũ Long Công Chúa nói riêng, mà hai hôm nay, chúng tôi trở nên uể oải .Huy th́ vắng mặt từ hôm qua .Long không có ǵ thay đổi .Khanh th́ cũng chỉ đến học buổi sáng , chiều th́ phải đi kèm học dàng nhà Thu.Sinh hoạt của Khanh vẫn là b́nh thuờng, nhưng sao tôi lại thấy như có ǵ khác .Chỉ c̣n lại ḿnh tôi là sống trong sự chờ đợi nôn nao, bồn chồn ...Quỳnh Châu cũng ít khi có nhà .Tôi biết nó đến nhà mấy cô bạn thân trong nhóm Ngũ Long, để chờ tin tức .Cứ mỗi lần có tiếng chuông cổng reng, tôi lại hồi hộp , tuởng Quỳnh Châu về .Chạy vội xuống nhà, ngó ra cổng, nhưng chỉ là những nguời tôi không mong, không cần sự hiện diện của họ , khi th́ nguời đưa thư, khi th́ chị Ba đi đâu về ...Bóng Quỳnh Châu vẫn mịt mờ suơng khói .

Tôi ra vuờn sau, làm vài cử động thể thao cho giăn gân cốt, và cũng để kéo dài thời gian trong sự đợi chờ .Mấy cây ăn trái lớn thấy rơ .Ồ, góc vuờn phía trái Bố tôi trồng cây ổi từ bao giờ, mà cây lá xum xuê quá .Hoa muớp vàng nở bên hàng dậu thưa , giây leo quấn quanh giàn, dang tḥng ḷng vài trái xanh, non .Mẹ tôi đang lom khom tuới gốc cây Mai .Chị Ba cũng đang ngồi nhổ cỏ cho bụi rau thơm .Gia đ́nh tôi ở căn nhà này đă lâu rồi, mà hôm nay tôi trông thấy cái ǵ cũng như mới .Mới từ trong vuờn vào đến nhà .Và nếu Linh Phuợng có đến ngay lúc này, th́ liệu tôi có nh́n thấy nàng là nguời mới không nhỉ .Nguời mới , ồ, biết đâu đấy .Và nàng cũng là nguời mới thật , v́ nàng đă đỗ bằng Trung Học Đệ Nhất Cấp .
Bây giờ là cô Phuợng có bằng cấp, không c̣n là cô Phuợng tay trơn của mấy tuần truớc .Rồi tôi nữa, chỉ c̣n vài tháng nữa thôi, tôi sẽ là sinh viên truờng thuốc, hay lại phải đi lính uưnh nhau như bao chàng trai thế hệ ...Tôi lại vẽ cho ḿnh một tuơng lai ngắn , không phải 7 năm như muốn trở thành một Bác Sĩ , hay 5 năm như là duợc sĩ .Phe con trai chúng tôi, thật tâm mà nói , thích Y khoa hơn Duợc Khoa, v́ tôi bị ấn tuợng khi nghe mấy cô gọi Duợc sĩ là nguời bán ve chai .Cũng đúnh thôi .Chỉ cần Bác sĩ viết "lá thư t́nh" tức là cái toa, rồi đưa đến duợc pḥng để duợc sĩ "đọc thư t́nh" rồi theo đó mà lấy thuốc, thế là xong phận sự .Kể như vậy th́ cũng không có ǵ hồ hởi .Khám bệnh, nhất là , khám bệnh cho nữ giới , chắc là nhiều hấp dẫn hơn .Nghĩ thế, Phong bật cuời ra tiếng , và tự hỏi, có phải v́ thế mà đàn ông con trai thích học y khoa chăng ??

Tuơng lai gần mà tôi muốn nhắc đến, là học ra cử nhân Luật hay cử nhân Văn Khoa .Mà nếu có tài ăn nói như thằng Khanh, th́ học làm thầy căi, tức là trở thành Luật Sư.Tôi không bao giờ thích làm nghề căi cọ này .Thời gian có khi c̣n dài hơn là học Y khoa nữa .Ôi, nghĩ sớm làm ǵ cho tổn thọ Chưa đỗ ông nghè đă đe hàng tổng .Hăy cứ đỗ cho xong cái Tú kép này đi đă , rồi hăy mộng xa vời .


Sau hai ngày bỏ bê học hành, hôm nay 4 dứa chúng tôi, đă lấy lại đuợc hứng khởi đă mất .Căn pḥng ch́m trong yên lặng , v́ đứa nào cũng đang mải mê ngồi học .H́nh như chỉ có tôi là hơi chia trí một tí .Tôi nghe rơ tiếng quạt trần quay. Nghe rơ đuợc cả tiếng gió lao xao ngoài hiên, rồi nghe đuợc cả tiếng chuông reng ngoài của .Và, ḷng tôi vụt oà vỡ niềm sung suớng, khi tiếng Quỳnh Châu léo nhéo từ ngoài lối đi vào :
-Bố ơi .Mẹ ơi .Ngũ Long chúng con giỏi chưa, không có đứa nào truợt cả .
Tôi nghe rơ đuợc cả tiếng dép đi vội ra pḥng khách của Bố.Và h́nh dung bóng dáng Mẹ tôi hiền lành đi sau lưng chồng .
Không đợi ai phải lên báo thành tích vẻ vang đó, tôi chạy nhào xuống cầu thang, tới chỗ Quỳnh Châu đang mở tủ lạnh lấy nuớc uống :
- Chúc mừng Ngũ Long đại thắng .
Mặt Quỳnh Châu lại có dịp vênh lên, nhưng hôm nay, lần đầu tiên, tôi thấy cái vênh váo đó của em gái thật đẹp .
- Cám ơn ông Anh dễ thuơng của Em .Em cũng chúc truớc ngày đại thắng của Tứ Quí các anh nha .
- Tứ Quí xin chúc mừng sự thành công vẻ vang của Ngũ Long .Và cám ơn lời chúc của Quỳnh Châu .Đó cũng là điều mong mỏi của nhóm Tứ Quí đấy .
Tiếng Khanh ở phía cầu thang vọng vào .
Cá hai anh em chúng tôi đều quay lại một luợt, th́ đă thấy Long, Huy, Khanh đang lố nhố , mỗi đứa một góc .Rồi th́, không hẹn mà ḥ, ngoài cổng, đă có những bóng hồng tha thuớt với những tiếng ríu rít như đàn chim non nh́n thấy chim mẹ mang mồi về .

Ḷng tôi rộn lên v́ vui, dù chưa kịp nh́n thấy Linh Phuợng đang đứng ở góc nào .Quỳnh Châu chạy ra đón tiếp các bạn , rồi cùng phụ với Ngũ Long,  mang những hộp bánh ngọt mua ở Nguyễn Văn Đắc vô bày ở bàn ăn trong nhà .Thế là, bỗng dưng, nhà rộn lên những tiếng nói cuời , khác hẳn với 2 ngày đă trôi qua trong im lặng nặng nề .

Trong câu chuyện vui, Mẹ tôi đă nhắc lại lời hứa tổ chức khao Ngũ Long đậu Trung Học , và ngày tháng để tùy các cô chọn lựa .
Tôi ít khi ăn bánh ngọt, vậy mà hôm nay đă ăn hết hai cái choux à la crème , do Phuợng Trinh và Bạch Mai mời .Và uống ly trà do cô em gái Quỳnh Châu đưa để ăn với bánh nhân đậu xanh do Linh Phuợng vừa trao .Tú Quyên th́ cứ lăng xăng lấy bánh từ hộp xếp ra đĩa .Ngũ Long tha hồ thay nhau kể những vui, buồn trong ngày thi , và sự hồi hộp khi đi nghe kết quả .Biết đuợc các bạn ḿnh đă đỗ, th́ ḷng những cô chưa có nghe tên , run run như thế nào .Những lo âu truớc đây, giờ lại trở thành chuyện vui, kể như kể chuyện vui cuời của ai ai đó .Huy, Long và Khanh th́ cứ vừa ăn vừa nghe, và không quên góp những mẩu chuyện để pha thêm mắm muối, khiến cho câu chuyện lúc nào cũng nở như pháo rang.Mẹ tôi lại c̣n dúi cho Khanh cái bánh nhân đậu xanh, rồi rót thêm trà cho nó nữa .Bố tôi th́ cứ luôn miệng,
- Hôm nay vui quá bà nhỉ .
Và tôi nh́n đuợc sự rạng rỡ trong ánh nh́n thân thuơng của mẹ khi nguưt yêu chồng .

ooo

Càng gần ngày thi, ḷng tôi càng hồi hộp .Sau ngày thi của Trung Hoc Phổ Thông, sẽ là ngày thi của Tú Tài 1 .Và sau đó là Tú Tài 2 .Quỳnh Châu lúc này lo lắng cho chúng tôi nhiều hơn, v́ bây giờ, nó đă rảnh rang, có thừa th́ giờ để vui chơi, họp bạn .Các cô trong nhóm Ngũ Long, cũng hay đến chơi, và thuờng xuyên nấu nuớng , làm bánh trái, để chúng tôi đuợc "tẩm bổ" nhiều hơn .T́nh thân giữa Ngũ Long và Tứ Quí có vẻ gắn bó, vui vẻ hơn xưa .
Tôi đă có dịp hỏi Linh Phuợng về ngày khao đỗ, định bao giờ chưa, th́ đuợc nàng thổ lộ cho biết, cả nhóm, đă đồng ư chờ ngày các anh thi xong . Tôi bỗng thấy ḷng chùng xuống v́ cảm động .
Mỗi tối, ngoài ly cà phê đặc, thỉnh thoảng Quỳnh Châu c̣n cho tụi tôi ăn những bát cháo gà nóng, rắc chút tiêu , có hành ng̣ thơm phức .Có khi là cháo cá v́ nhà Phuợng Trinh có nguời anh thích đi câu ở những nơi xa .Không th́ lại bánh ḿ Micheau nóng ở Bưu Điện , quết mayonnaise với tỏi ...Chúng tôi đuợc ăn ngon, nên kháo nhau, giá Ngũ Long thi sớm hơn mấy tháng truớc th́ đỡ cho tụi tôi biết là bao!

Nhưng rồi ngày thi cũng đă đến .Tôi xin phép Bố Mẹ để Khanh đuợc đến ngủ lại trong 3 ngày thi .Bố Mẹ tôi bằng ḷng ngay .Truớc ngày thi một ngày , Mẹ tôi đă ngỏ ư đó với Khanh .Lúc đầu Khanh hơi ngần ngại, nhưng tôi cũng nói thẳng rằng, xe Vespa của mày cũ quá, lỡ xảy ra chuyện ǵ trong ngày hôm ấy, thi làm sao .Nghe vậy, Khanh đành bằng ḷng, và cám ơn Bố Mẹ tôi, và cũng không quên quay sang Quỳnh Châu và tôi, với ánh nh́n biết ơn .
Trong 3 ngày thi, Quỳnh Châu đă tỏ ra săn sóc đặc biệt cho 2 đứa tôi .Và thuờng nhắc nhở chúng tôi đừng thức khuya quá , ngày mai mệt, sẽ không đủ sáng suốt làm bài v..v...Chúng tôi chỉ thi trong 3 buổi sáng, c̣n cả buổi chiều tới khuya để ôn bài vở.Chiều chiều , tự tay Quỳnh Châu pha những ly nuớc chanh chua ngọt thật khéo , có đá mát ruợi , để chúng tôi uống cho khoẻ .Quỳnh Châu bảo :
- Uống măi cà phê, sẽ mệt tim lắm đó .Không tốt đâu .
- Không có cà phê, không thức đuợc, th́ cũng đành chịu vậy thôi .
Quỳnh Châu vùng vằng đi ra, lẩm bẩm :
- Anh Phong th́ lúc nào cũng buớng .

Ba ngày thi đă xong.Khanh xin phép đuợc trở về nhà, ngủ lấy lại sức .Tôi cũng vậy .Ngày cuối cùng thi xong, tôi về nhà liền, vào pḥng nằm ngủ say như chết .Tôi c̣n dặn Quỳnh Châu và chi Ba, đừng gọi tôi dậy, bất cứ v́ lư do ǵ .Tôi cần ngủ .Tôi đoán Huy và Long cũng vậy .Mong rằng, mọi điều sẽ tốt đẹp đến với chúng tôi .


Không c̣n phải lo lắng cho thi củ, tôi cảm thấy thoải mái trong ḷng.Mỗi sáng thức dậy, tôi thuờng ra vuờn sau, nh́n nắng buổi sáng lung linh trên những ṿm cây.Tôi lại yêu thích cái vắng lặng của buổi sáng mà chỉ có mấy hôm nay tôi mới để ư , và cảm nhận.Nắng đang lên .Nắng vàng, đẹp quá .Không khí trong lành của sáng sớm đă làm cho tôi cảm thấy yêu đời và yêu nguời, cho nên tôi nh́n cây cỏ cũng thấy nó có hồn .Chậu Mai vàng đang khoe lá non .Những chiếc lá nhỏ, màu hơi hơi đỏ .Cành ẻo lả đang đong đưa theo gió .

Bỗng tôi nghe có tiếng nhạc văng vẳng.
H́nh như tiếng nhạc đang réo rắt trong nhà .Tôi lắng tai nghe .Một bản nhạc nhẹ và buồn .Nỗi buồn không quay quắt khổ đau, nhưng cứ từ từ thấm nhẹ vào ḷng nguời .Rêverie de Shumann . Ồ, bài này là bài tôi thích lắm .Phải gọi là mê mới đúng .Tôi nhớ lại ngày tôi học Anh văn ở Hội Việt Mỹ đuờng Mạc Đĩnh Chi .Cứ cách vài tháng, nhà truờng lại tổ chức ngoài trời, cho tŕnh chiếu về âm nhạc loại cổ điển, nói về đời sống của những nhạc sư như Mozard , Beethoven .v..v...Kỳ này là Shubert và Shumann .Kỳ tổ chức nào th́ cũng có mặt tôi .Dù không học về đàn duơng cầm , nhưng tôi vẫn mê nghe những ḍng nhạc tuyệt vời của họ .Tôi c̣n nhớ, lúc ấy tôi c̣n nhỏ, chừng 15, đang c̣n phải đạp xe đạp đi học ở Chu Văn An, cách xa nhà cả gần tiếng đồng hồ .Và tối đó, tôi đă một ḿnh với con ngựa sắt, đạp tới đuờng Mạc Đĩnh Chi, và không kịp dựng xe, tôi ngồi lên yên xe, và say sưa nh́n lên màn ảnh nhỏ ở giữa trời .Shubert với bài Ave Maria .Và tôi đuợc biết tại sao có bài đó .Họ kể rằng, Shubert là nghệ sĩ nghèo, dù lúc ấy nhạc của ông đă đuợc nhiều nguời biết đến , nhất là trong giới vuơng giả .Một hôm, trong cung điện nhà vua cho mời nhạc sĩ đến đánh đàn cho giới quư phái vọng tộc thuởng thức .
Ông đă phải đi thuê loại áo cho đúng với phong cách vuơng giả .V́ là áo thuê, nên có bấm cái số thuê ở cổ áo .Nguời nhạc sĩ đă vô t́nh quên không xé đi, vẫn để nguyên cái số đó, và mặc đến nơi cung điện , do tài xế của nhà vua đến đón .Trong khung cảnh trang nghiêm , một nguời giới thiệu tên ông:shubert . Mọi nguời vỗ tay , rền vang cả một căn pḥng rộng mênh mông .Ông ngồi vào đàn .Quên đất trời .Quên mọi nguời đang hiện diện nơi đây .Ông đă ru hồn vào những bản nhạc do ông soạn , và đă làm cho những nguời có mặt tối đó, phải say mê nhạc của ông .Trong lúc ngừng để giải lao, mọi nguời xúm quanh ông để chuyện tṛ .T́nh cờ, mấy bà quư phái đă nh́n thấy cái số thuê áo của ông, và cuời chế diễu ông, khiến ông vừa xấu hổ, vừa buồn cho thân phận ḿnh .Ông lặng lẽ rời cung điện .

Ông đi bộ , một ḿnh trên con đuờng khuya , lạnh vắng và không một bóng nguời .Bao trùm ông là một khối đen, trên nền trời không sao .Trong bóng tối mông mênh đó, ông nh́n ra xa thật xa, xa tít chân trời..có một ánh đèn nhỏ thật là nhỏ, như một đốm sáng mà thôi .Và ông cứ nh́n theo đốm sáng đó mà đi đến .Đi măi.Đi hoài.Đi trong cô đơn và lạnh lẽo .Cái lạnh của suơng khuya , và của cả t́nh đời.Qua không biết là bao nhiêu đồng ruộng bát ngát ...Đốm lửa đó cứ to dần, to dần , và khi đến nơi, ông mới biết, giữa đồng không mông quạnh này, tụi mục đồng đă dựng lên một cái lều nhỏ bằng tre, và ở giữa, một ảnh Đức Mẹ Maria với ngọn nến , để trong một cái chai, đă cắt bằng để che gió .Ông quỳ xuống, làm dấu Thánh Giá, và trong cơn xúc động khôn cùng, bài AVE MARIA đă thành h́nh , những nốt nhạc đă thay lời ngợi khen Mẹ Maria .Cho đến bây giờ, mỗi lần nghe ai đánh đàn, hoặc hát bài này, bất cứ ở đâu, trong nhà thờ , hay một nơi chốn đông nguời ...tôi vẫn cảm thấy ḷng tôi xúc đông vô bờ .
Trái lại,  Shumann, th́ tôi lại không nhớ ǵ về nguời nhạc sư này, mà chỉ bị mê hoặc v́ những ḍng nhạc tuyệt vời say đắm , trong bài Rêverie của ông mà thôi .
Sáng nay, t́nh cờ tôi lại đuợc nghe những ḍng nhạc này vào một lúc không ngờ .Trong nhà, không có ai, ngoài tôi .Hay là ở hàng xóm vọng sang .Tôi có nghe những tiếng lao xao trong nhà .Và h́nh như có cả tiếng nói tiếng cuời khúc khích nhè nhẹ ở đâu đây . Tôi nghi ngờ cái thính giác của tôi, nhưng cũng buớc vào nhà .Th́ ra, tai tôi đă nghe đúng .Quỳnh Châu và các bạn đang bàn tán, chí choé ǵ ở trong pḥng ngủ của Quỳnh Châu.Và các cô đă vặn máy hát trong pḥng tôi, để nghe nhờ .Tôi lên tiếng gọi .Quỳnh Châu, Tú Quyên và Bạch Mai đều ùa ra phía hành lang, và ồ một tiếng ngạc nhiên :
- Tụi chúng em tuởng anh không có nhà .
- Nên đă vặn ầm nhạc lên phải không ?
- Ầm đâu .
Tú Quyến cả chính .Và tiếp :
- Tại nhạc của Anh hay quá, nên mải mê nghe, không biết là ...
- Nhạc nào của Anh .Của ông Shumann đấy chứ .

Tôi cảm thấy ḿnh rất tự nhiên truớc mặt cô em gái và Tú Quyên, Bạch Mai.Nhưng sao tôi lại không tự nhiên đuợc truớc mặt Phuợng Trinh và Linh Phuợng ? Cũng lạ .

Tôi cho Quỳnh Châu biết là tôi sẽ đi ăn trưa với bạn .Rồi tôi, thay áo quần, dến chỗ hẹn với mấy thằng bạn ở Quán Chùa La Pagode .

Trong lúc chờ đợi kết quả cuộc thi, tôi hay lang thang ngoài phố với bạn bè, khi th́ ở Quán Chùa La Pagode, khi th́ ở Givral.Chúng tôi thích ngồi ở Quán Chùa hơn, v́ đuợc ngồi ở ngoài vỉa hè, tha hồ ngắm kẻ qua, nguời lại .Nhất là những chiều cuối tuần, nam thanh nữ tú , từng đôi, hay từng đoàn dát d́u nhau đi dạo mát .Đôi khi nh́n thấy những thằng bạn quen, đi với "đào", chúng tôi chỉ cuời mỉm , háy mắt , ra chiều thông cảm .Cũng có khi háy mắt là một lời đe dọa ngầm, nếu chẳng may bạn ta lại đi với nguời con gái lạ mặt nào đó ...Và, nhiều khi, chỉ là một vài ly chanh đuờng, hay vài chai bia nhỏ, mà tụi tôi ngồi hết cả buổi chiều .

Thuờng th́, chỉ bọn con trai đi với nhau, chúng tôi mới ngồi ở đó mà thôi .Nếu đi với cô gái nào, th́ dĩ nhiên, chúng tôi cũng biết điệu , vào ngồi ở Givral , trông lịch sự hơn .Givral, tụi tôi gọi bằng cái tên rất ư là b́nh dân, chẳng thơ mộng tí nào : quán lồng kính .Đúng vậy .V́ chung quanh tiệm, là những cửa kính đuợc lau chùi bóng loáng để những nguời ngồi trong đó, vừa ăn uống, vừa đuợc ngám nh́n thế giới bên ngoài qua cửa kính bịt bùng như cái lồng .Hai thế giới chỉ cách nhau bằng miếng kính dầy , thế mà lại khác nhau hoàn toàn .

Thế giới bên ngoài, khi th́ mưa gió , lạnh lẽo, khi th́ nóng nực, bụi bặm, khó chịu .Có những nguời đi chậm rải như tản bộ với vẻ của khách nhàn du, mặt th́ thảnh thơi, b́nh thản .Có nguời lại vội vàng, hấp tấp như đang có chuyện ǵ cấp bách lắm , khiến nét mặt nhăn nhó, đăm chiêu ...

Trong khi, thế giới bên trong, th́ mùa nào, khách trong quán, cũng vẫn thấy ḷng nhẹ nhàng , thoẩi mái .Nếu là mùa Đông, đă có máy suởi ấm .Nếu là mùa hè, đă có những hơi mát tỏa ra từ máy lạnh .Một ly kem dâu , một ly cà phê đen, ró từng giọt trong ly trắng đục, và dầy .Thế là hai đứa có thể ngồi tâm sự hàng giờ bên nhau .Đôi khi, để cho không khí đuợc thơ mộng hơn , chàng trai c̣n bỏ tiền vào máy nhạc, chọn bản nhạc nào hay, ư nghĩa để tặng nàng, rồi bấm nút, đĩa nhạc rơi xuống, và quay thành từng ṿng tṛn, âm thanh nhẹ nhàng phát ra ...khi th́ giọng trầm ấm của Frank Sinatra , có khi Elvis Presley , hay Dalida...với những bản thịnh hành như Bambino - Aimes Moi -It's Now or Never -Feeling -Smoked In your Eyes -Les Feuilles
Mortes ...Ôi,  nhiều lắm, kể sao cho hết !

Chúng tôi chia tay nhau sớm hơn mọi ngày, v́ Khanh phải đi kèm học cho Thu .Long th́ về nhà v́ có gia đ́nh nguời em họ từ Dalat về chơi .Chỉ có Huy là theo tôi về nhà .Huy chở tôi bằng chiếc vespa mới .Truớc khi về nhà, chúng tôi c̣n chạy ṿng ra tiệm bánh Nguyễn Văn Đắc mua ít bánh ngọt .Tôi thích nhất là bánh ḿ chiên tôm .Họ cắt bánh ḿ thành lát mỏng , rồi quết tôm giă nhuyễn, h́nh như có hành tây cắt hạt lựu nữa, rồi nêm nếm pha chế đủ vị với tiêu, rồi cho vào chảo lớn, đổ nhiều dầu cho thật sôi, rồi cho bánh ḿ quết tôm vào chiên .Dầu thật sôi, nên bánh ḿ mỏng, tôm quết cũng mỏng nữa, thành ra dễ chín, dễ vàng, ngon hết sảy .Tôi không biết tôi nói vậy có đúng không ? Tôi chỉ nói theo cách tôi nh́n thấy cái bánh, và theo sự tuởng tuợng của tôi mà thôi .Ấy thế mà khi tôi tả theo cách vừa tả đó , Quỳnh châu đă làm cho chúng tôi ăn vài lần trong lúc đang học đêm .Nửa đêm là lúc buồn ngủ nhất, lại đói bụng nữa, nếu có bánh ḿ hay xôi lạp xuờng mà ăn, th́ c̣n ǵ quư bằng !Tuyệt cú mèo !
Có lẽ Huy với tôi cùng ư nghĩ, nên khi tôi vừa đề nghị , là Huy O.K liền .

Chúng tôi buớc vào nhà.Huy chưa kịp dựng xe , tôi chưa kịp mang bánh vào, đă nghe thấy những tiếng ồn ào như chợ vỡ .Th́ ra các cô đang bàn tán xôn xao, về ngày ăn khao sắp tới .Nào là mua bánh ngọt ở đâu vừa ngon, vừa rẻ .Nào là đặt ai nấu xôi ṿ .Nhờ chị ba đặt dùm bánh hoa hồng, bánh bẻ có nhân cà cuống ...Thịt quay chợ cũ .Chả gị thím Lục .Vịt quay .Gà quay ở tiệm Tàu chợ Lớn.Gà rút xuơng nhồi thịt ở tiệm Nguyên Huơng Tân Định ...Rồi xúp măng tây nấu cua ai nấu ngon, th́ nhờ.v..v...Đại khái là thêm món nọ, bỏ món kia ...mà chẳng ai chịu nghe ư kiến của ai .Huy chỉ nghe câu đuợc câu chăng, cũng cứ vào phe với Quỳnh Châu :
- Phải đấy , bỏ món vịt quay gà quay đi, v́ có heo quay rồi .
Quỳnh Châu th́ cuời tít mắt, nhưng đă bị phản đối um xùm .
- Gớm , chưa ǵ đă vác lên vai rồi .Ít nữa, chắc đội lên đầu .
- Quyên, mày nói nguợc .Bây giờ đội lên đầu .Ít nữa vác xuống vai ...
- Đến lúc nào th́ không đội , không vác ..hả tụi bay ?
Bạch Mai đụơc dịp, làm cho cả bọn nhốn nháo nói cuời, ầm ĩ cả nhà .
- Eh, thức uống th́ sao ?Tú Quyên hỏi giật đùng đùng
- Tạm thông qua với nuớc cam bột pha và ít nuớc lon hộp .
Quỳnh Châu kết thúc phần nuớc uống .

Tạm xong phần ăn uống, các cô quay sang phần thiệp mời . Ai sẽ đánh máy chữ ? Và định mời bao nhiêu nguời ? Chia theo từng nhóm quen với gia đ́nh, để mỗi cô có phận sự dem thiệp đi mời, và có quyền mời bạn riêng của ḿnh nữa .Bọn Tứ Quí chúng tôi dĩ nhiên là chắc chắn đuợc mời, lại c̣n đuợc kèm thêm câu :
- Ai muốn "bắn sẻ" kỳ này , phải đến, cơ hội ngàn năm, v́ sẽ có rất nhiều nguời đẹp Trưng Vuơng trong đại hội này .
HONG VU LAN NHI
08252003

 

Trở Về Home - Trang Đầu - Trang Trước - Trang Kế Tiếp - Trang Cuối

 

 

Lan Nhi mong được nhận ư kiến của quư vị qua điện thư hongvulannhi@yahoo.com
...............................................
Copy Rights @ Hong Vu Lan Nhi 2005