Make your own free website on Tripod.com

uyenhitrang2.jpg

Noi Am Anh Khon Nguoi

Home
Hong Vu Lan Nhi
Lien Khuc Tinh Tho
Trang Tho
Ngam Ta
Truyen Ngan
Trang Nhat Ky Roi
La Thu Mau Tim
Truyen Dai
Trang Noi Ket
Hinh Anh
Muc Luc Tho
Home

NỖI ÁM ẢNH KHÔN NGUÔI

Chiều nay, một buổi chiều cuối tuần, có gió về se se lạnh, và bóng chiều nhạt dần trên những mái nhà, ngọn cây. Diễm theo mấy đứa cháu ra sân trước nhà để xem chúng chơi banh. Hai thằng con trai là Vinh và Kim chơi banh giỏi là dĩ nhiên rồi. Thế mà Hồng Sâm là con gái cũng lại thích chơi tṛ con trai, chứ không thích chơi búp bê như đa số con nít gái khác. Tụi cháu đang nô đùa với tṛ chơi dá banh ngoài sân, th́ bỗng có tiếng la to của Kim và Hồng Sâm:

- Bà ơi, anh Vinh làm sao ấy ḱa.

Diễm đang quét rác trong nhà xe, vội vất chổi chạy ào ra nơi Vinh đang ngồi thở dốc.

- Vinh, con sao vậy ?

Vinh nh́n Diễm không nói, và cứ thở dốc một cách khó khăn. Diễm kéo Vinh vào nhà, bắt ngồi yên nơi ghế sofa, và rót nước cho cháu uống. Diễm bắt đầu cuống lên v́ lo lắng, nhất là Diễm lại không biết làm ǵ hơn là gọi báo tin cho Hồng Vân và tả chi tiết cho Hồng Vân nghe. Vân b́nh tĩnh hơn Diễm. Có lẽ v́ Hồng vân là mẹ của Vinh, biết rơ bệnh t́nh của con nên không cuống cuồng như Diễm. Đây không phải là lần đấu Diễm nh́n thấy cháu Vinh thở dốc như vây. Nhưng lần này, Diễm thấy Vinh thở khó khăn lắm, mặt tái mét, và cứ vài phút lại rướn cổ lên thở. Diễm càng cuống cuồng hơn khi nghe Vinh đ̣i đi nhà thương. Hồng Vân đă từ sở làm về. Diễm muốn Vân đưa con đi emergency ngay. Chẳng hiểu sao Vân cứ cho là không cần thiết. Diễm nh́n cháu ngả người trên ghế sofa, đầu nghẹo sang một bên, mắt lim dim có vẻ mệt mỏi, th́ Diễm càng sợ hơn, và thoáng trong ư nghĩ, nếu không đi emergency th́ có thể thằng bé sẽ chết v́ ngộp thở tối nay. Nh́n thằng cháu thở như bị đứt hơi, bỗng Diễm nghĩ đến chồng nàng. Dũng đă chết cách đây cả năm năm rồi, mà sao nỗi ám ảnh về cái chết của Dũng vẫn c̣n đậm nét trong trí nhớ của Diễm. Cứ mỗi lần nghe tiếng bí bo của xe cứu thương chạy ngoài đường là ḷng Diễm lại rộn lên v́ sợ hăi. H́nh ảnh những ngày tháng cũ lại hiện ra rơ nét như cuốn phim được quay lại từ từ.

Không bao giờ Diễm ngờ Dũng lại chết ở tuổi 58, khi mà chàng vẫn khoẻ mạnh, nhanh nhẹn và lo cho vợ từng chút. Mỗi sáng rước khi đi làm, Dũng vẫn có thói quen pha cà phê cho ḿnh, và cho vợ, rồi đem lên tận giường cho vợ và cùng nhau ngồi nhâm nhi cho đến giờ đi làm. Mỗi cuối tuần, Dũng c̣n bày ra nấu nướng mời bạn bè đến ăn. Khi th́ phở, khi th́ bún ḅ gị heo, khi th́ canh bún hay bún riêu...Chàng làm Steak cũng ngon tuyệt. Nhưng với Diễm, th́ cách pha cà phê của Dũng mới đem lại cho nàng hương vị đặc biệt tuyệt vời. Ly cà phê khói bay nghi ngút, hương thơm tỏa theo khói lên mũi khi Diễm đưa ly cà phê lên uống. Chất đen đặc quánh, không ngọt lắm, đă thấm vào đầu lưỡi, chân răng, rồi trôi dần vào cuống họng, tan trong từng thớ thịt, khiến Diễm thấy ngất ngây, chẳng khác ǵ người ta uống ly rượu mạnh vậy. Diễm vẫn thường cám ơn chồng đă cho Diễm cái thú uống cà phê mỗi sáng nơi giường, cùng với chàng.

- Em chỉ biết nói cám ơn anh thôi.

Và bao giờ nàng cũng hôn chồng khi chồng đi làm, cũng như khi đi làm về. Không biết có phải nàng đă học ở cách hành xử giữa vợ chồng theo lối âu mỹ không, nhưng rơ ràng là nàng đă hôn chồng với cả niềm thương yêu dào dạt trong ḷng.

H́nh như trời đă ban cho vợ chồng Diễm một hạnh phúc vô bờ, cho nên vợ chồng Diễm lúc nào cũng quấn quít bên nhau, dù rằng, Diễm đă hơn chồng 3 tuổi. Dũng chỉ bị bệnh suyễn từ bé, và theo chàng th́ bệnh này không bao giờ làm chết người. Chàng c̣n nói đùa với Diễm:

- Nhất là không bao giờ có cái màn chết bất đắc kỳ tử.
- Nếu có phải chết, anh cũng phải xin thượng đế báo cho em biết trước vài tháng...

Vào đầu tháng hai, chàng bị ho, và mỗi ngày mỗi nặng thêm. Mỗi khi nh́n chàng ho đến quặn người lại, Diễm càng ngày càng lo lắng hơn, và cũng có ư nghĩ, nếu chàng chỉ ho thêm một chút nữa, là ngưng thở và chết...Sau mỗi cơn ho, chàng lại nói đùa với Diễm

- Anh chưa thể chết được, v́ cơn ho sẽ khỏi, h́nh như anh bị cảm cúm thôi.

Và tối hôm ấy, chàng khó ngủ v́ cơn ho làm chàng mệt. Hai vợ chồng nằm bên nhau nói chuyện đến 3 giờ sáng. Chẳng hiểu sao, Dũng lại nhắc đến sự chết, và hứa:

- Nếu chẳng may anh ra đi trước, anh sẽ t́m cho em một người đúng ư em, yêu em hơn anh yêu, chiều em hơn anh chiều...
- Em nghĩ, sẽ chẳng có ai yêu và chiều em như anh đâu.
- Anh sẽ t́m cho em mà. Thôi ngủ đi nhé.

Diễm đang ngủ, bỗng giật ḿnh v́ Dũng ngáy to khác thường. Diễm chỉ nghĩ chắc Dũng mệt nên ngáy to thôi. Và chỉ một lát sau, Dũng lại thôi ngáy. Nhưng đến khoảng 6 giờ sáng, th́ Dũng ngáy to và ngáy rất lâu. Diễm lay Dũng như mọi khi, vẫn thấy Dũng ngáy to, và Diễm ngồi dậy đỡ Dũng ngồi lên, th́ thấy mặt Dũng tái mét, và hơi thở dồn dập, khó khăn, cứ như nấc lên v́ ngộp. Diễm vội gọi 911, và đầu giây bên kia, là tiếng của một người mà Diễm đoán là người Việt nam:

- Thưa bà, ông nhà bị làm sao.
- Nhà tôi bị suyễn hành lên cơn nặng, làm khó thở lắm.
- Thưa bà, bà đỡ ông dậy
- Tôi cần người đến cấp cứu ngay, nếu không tôi e không kịp, v́ nhà tôi thở khác thường lắm rồi ...
- Thưa bà, người ta đă đi từ lâu, tôi chỉ cách để bà giúp ông trong lúc chờ đợi...

Và, Diễm ngây người nh́n Dũng nấc lên rồi ngả đầu trên cánh tay mà Diễm đang nâng đầu chàng, và đôi mắt như không c̣n linh động nữa ...

Diễm oà khóc và vuốt đôi mắt chồng khép kín lại. Nàng ôm đầu chồng, và khóc như mưa.

Có tiếng chuông cửa dưới nhà. Diễm chạy xuống mở cửa, và không nói được lời nào, chỉ kịp giơ tay chỉ chỉ trên lầu. Có tất cả 3 người Mỹ lực lưỡng, đến quây lấy chàng. Họ đặt chàng nằm thẳng trên sàn nhà, và làm hô hấp nhân tạo bằng miệng. Diễm hồi hộp trong hy vọng mong manh, v́ Diễm biết, và chẳng bao giờ quên được giây phút cuối cùng của cái thở hắt ra, và đôi mắt bỗng lạc thần, và hơi thở nhỏ dần, nhỏ dần rồi ngưng...

Diễm nghe thấy họ nói với nhau:

- Không hy vọng, v́ tim không đập lại.

Và họ đă thay hết áo quần ngủ của Dũng bằng bộ áo nhà thương, và đem chàng lên băng ca, khiêng chàng ra xe cứu thương đă chờ sẵn trước cửa nhà. Họ bảo Diễm chạy theo xe cứu thương đến nhà thương Garden Grove là nơi gần nhà nhất. Diễm lái xe theo sau, nước mắt tràn ra như suối, và tiếng xe bí bo kêu ầm ĩ với đèn quay sáng chói, đă được các xe khác dạt sang một bên cho xe cấp cứu chạy. Xe cứu thương đă bỏ Diễm lại khá xa, và khi Diễm đến nơi, đậu được xe và t́m đến pḥng emergency, th́ Dũng đă được cho nước biển và nằm chờ Diễm đến điền giấy tờ, cho biết tên hăng bảo hiểm...Và từ đó, Dũng vào nằm trong ICU để chữa trị, hy vọng chàng được cứu sống. Nhưng rồi, chỉ vài ngày sau, Bác Sĩ tuyên bố, chàng bị coma v́ bộ óc đă chết gần hết, nếu để Dũng tự thở, th́ chỉ trong vài ngày là chàng sẽ không c̣n sức thở nữa...

H́nh ảnh cháu Vinh tối nay, đă làm Diễm sợ cuống cuồng. Nỗi ám ảnh Dũng chết trên tay Diễm, làm nàng bắt buộc Hồng Vân phải đưa Vinh đi nhà thương trong trường hợp emergency ngay.

- Vân ơi, cô không muốn nh́n thấy cháu Vinh chết trên tay Vân như ...

Diễm im bặt, không nói tiếp. Vân cũng đang lo lắng cho con, nên cũng chả hỏi thêm. Nh́n Vân đưa con ra xe, Diễm bỗng thấy yên ḷng, và có cảm tưởng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Chắc chắn kết thúc sẽ là những ngày tươi sáng cho Vinh, không là vĩnh viễn ra đi như Dũng.

HONG VU LAN NHI
09/17/05

Lan Nhi mong được nhận ư kiến của quư vị qua điện thư hongvulannhi@yahoo.com
...............................................
Copy Rights @ Hong Vu Lan Nhi 2005